Chelsea: ‘Người đông nhưng không thể đánh trận’, bài toán nan giải của Xabi Alonso

Chelsea vẫn giữ vững ngôi vương về số lượng cầu thủ tại Premier League, nhưng đó là một vương miện chẳng mấy vinh quang. Tính đến ngày 22/7, The Blues đang sở hữu 38 cầu thủ có hợp đồng – nhiều nhất giải, bỏ xa Tottenham (37) và cách xa mức trung bình 29,4 của toàn giải. Nếu nhìn vào con số giảm 20 người so với mùa trước, có thể nói Todd Boehly đã thu gọn đáng kể bộ máy nhân sự. Nhưng thực tế, Chelsea vẫn là một ‘đế chế’ phình to, nơi sự mất cân bằng giữa các tuyến đang trở thành cơn đau đầu thực sự dành cho HLV Xabi Alonso.

Điều trớ trêu là Chelsea không thiếu người, mà thiếu sự tinh gọn và hợp lý. Hãy nhìn vào hàng thủ: vị trí hậu vệ phải đã có Reece James, Malo Gusto, Josh Acheampong, thế nhưng đội bóng vẫn chi 57 triệu euro mang về Marco Palestra từ Atalanta. Bốn người cho một chỗ? Đó là sự xa xỉ khó hiểu, nhất là khi Chelsea mùa này chỉ tập trung vào các giải quốc nội, không có đấu trường châu Âu để xoay vòng.

Trung vệ còn bi hài hơn. Tám cái tên gồm Levi Colwill, Trevoh Chalobah, Wesley Fofana, Tosin Adarabioyo, Benoit Badiashile, Mamadou Sarr, Axel Disasi và Aaron Anselmino đang cạnh tranh… chỉ hai suất đá chính. Không quá lời khi nói rằng một nửa trong số đó sẽ phải làm khán giả hoặc tìm đường ra đi trước khi thị trường đóng cửa. Chuyện duy trì động lực thi đấu cho một đội hình quá đông đúc như thế này gần như là bất khả thi.

Hàng công cũng không khá hơn. Ở cánh phải, Pedro Neto, Estevao và Geovany Quenda sẵn sàng chiến đấu. Cánh trái có Alejandro Garnacho, Jamie Gittens, cộng thêm Mykhailo Mudryk vẫn đang chịu án treo giò vì doping. Trung phong là câu chuyện dở khóc dở cười nhất khi có tới năm người gồm Joao Pedro, Liam Delap, Emmanuel Emegha, Marc Guiu và Nicolas Jackson cùng nhắm một suất đá chính. Năm tiền đạo cho một vị trí – rõ ràng là sự lãng phí lớn về cả tài chính lẫn thời gian.

Ngược lại, nơi cần thiết nhất là tuyến giữa lại đang bộc lộ lỗ hổng chết người. Moises Caicedo và Enzo Fernandez gần như là lựa chọn mặc định không thể thay thế. Romeo Lavia cứ đá được vài trận lại dính chấn thương, còn Dario Essugo chưa đủ trình độ để gánh vác trọng trách. Andrey Santos đã chuyển sang MU với giá 56,3 triệu euro, khiến khu trung tuyến càng mỏng hơn. Đây chính là nghịch lý: Chelsea có quá nhiều nhân sự thừa thãt ở những vị trí chỉ cần xoay tua, nhưng lại thiếu phương án chất lượng ở khu vực quyết định khả năng kiểm soát trận đấu.

Theo góc nhìn của tôi, việc đưa về Morgan Rogers với mức phí lên tới 137,3 triệu euro cho thấy Chelsea đang kỳ vọng vào một ‘phép màu’ từ cầu thủ người Anh. Nhưng phép màu đó khó lòng xuất hiện nếu hàng tiền vệ không thể chiến thắng ở khu trung tâm. Cole Palmer vẫn là ngôi sao sáng nhất, nhưng một mình anh không thể gánh cả đội hình nếu không có những vệ tinh chất lượng xung quanh.

Bài toán nhân sự của Chelsea giờ đây không chỉ là chuyện mua hay bán, mà là làm sao để có một đội hình tinh gọn, cân bằng và hiệu quả. Nếu không giải quyết dứt điểm, Xabi Alonso sẽ bước vào mùa giải mới với nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời. Và lúc ấy, ‘đế chế nhân sự’ chỉ còn là vỏ bọc hoành tráng bên ngoài một cỗ máy đang vận hành rệu rã bên trong.